SO SÁNH GIỮA CHÂN ĐẾ VÀ NỀN MÓNG (footing VS foundation)

NỀN MÓNG

Trong kỹ thuật xây dựng, móng là phần dưới của cấu trúc tòa nhà, truyền tải trọng của tòa nhà vào lòng đất. Một nền móng vững chắc là cần thiết để một tòa nhà có thể đứng vững trước thử thách của thời gian và tồn tại trong nhiều thập kỷ hoặc thậm chí nhiều thế kỷ. Nền móng thường được chia thành hai loại khác biệt: nền móng nông và nền móng sâu. Nền móng được tạo ra bằng cách trước tiên là đào một hào kỹ thuật sâu vào lòng đất - Đào đủ sâu để chạm tới lớp đất dưới đáy. Lớp đất sâu trong lòng đất rắn chắc hơn lớp đất gần bề mặt, là nơi rễ cây phát triển. Bê tông sau đó được đổ vào hào kỹ thuật, được hỗ trợ và tăng cường thêm bằng các thanh thép. Khi bê tông khô, thép giữ tất cả lại với nhau. Đây được gọi là bê tông cốt thép, và một khi nền móng được đặt vào vị trí, cấu trúc tòa nhà sẽ được xây dựng ngay phía trên.

CHÂN ĐẾ

Trong kỹ thuật xây dựng, chân đế là một loại móng được xây dựng dưới chân tường hoặc cột. Mục đích của chân đế là để phân phối trọng lượng của tòa nhà trên một khu vực rộng lớn. Thuật ngữ chân đế thường được sử dụng cùng với nền móng nông, không phải nền móng sâu. Chân đế được đặt ngay bên dưới phần thấp nhất của cấu trúc mà nó hỗ trợ.

 

 

 

Note: HTML is not translated!
    Bad           Good
028-38 640 640